Một Cõi Đi Về

Tôi còn ghi nhớ như in mẫu ngày thứ nhất của tháng tư năm 2001, có nghĩa là cách trên đây 17 năm. Thời điểm đó, tôi đã xa nhà. Bạn bè gọi điện thoại, nghẹn ngào thông tin nhạc sĩ thần tượng họ Trịnh vừa qua đời. Một khoảng tầm lặng bao trùm…

Ngay buổi tối đó, lũ công ty chúng tôi tụ lại cùng nhau cùng hát vo những bài hát của ông mà cửa hàng chúng tôi thích. Đã từng nhiều lần công ty chúng tôi hát như thế. Tương tự như nhiều tín đồ trong bọn chúng ta, nhất là những người chưa hẳn là ca sĩ như bọn chúng tôi, hát nhạc Trịnh chỉ là hát mang lại mình, hát cùng với lòng mình, hát để trọng điểm sự cùng với mình với hát giúp thấy mình trong đó.

Bạn đang xem: Một cõi đi về

Tối đó, chúng tôi đã hát đi hát lại một số trong những bài hát của ông, nhằm trải lòng mình, để cảm nhận bí quyết ông nhìn nhận và đánh giá về nhân duyên, nợ nghiệp và hầu hết kiếp luân hồi. Hai ca khúc được hát nhiều nhất hôm kia là: “Một cõi đi về” và “Ngẫu nhiên”.

*
(Ảnh: thuoclangnghi.com.tv)

Nhiều hôm sau đó, nhiều năm tiếp theo đó, tôi lại dành thời hạn ngâm nga “Ngẫu nhiên” của ông, chỉ với ước muốn rằng mình có được sự cảm thấy sâu hơn về mọi điều công dụng họ Trịnh đang hiểu về Đạo Phật, về vòng sinh tử trong các kiếp luân hồi, về ý nghĩa của cuộc sống.

Không tất cả đâu em nàyKhông có cái chết đầu tiênVà bao gồm đâu bao giờĐâu tất cả cái bị tiêu diệt sau cùng.

Phật giáo giảng về nhân duyên, nghiệp lực, về nhân trái luân hồi, về vòng sinh lão dịch tử. Nhưng có lẽ rằng Phật giáo chưa giảng về sự khởi đầu, chấm dứt của cố kỉnh giới, vũ trụ cùng loài người. Phật giáo gồm nhắc đến các kiếp, tiểu kiếp, trung kiếp, đại kiếp nhưng với hàm ý sinh rồi diệt rồi sinh theo nhân duyên, cái ngừng của các kỳ kiếp chỉ là việc dừng tạm thời thời. Với nhỏ người, trước cũng chính là vô số kiếp, sau cũng là hằng hà sa số, vẫn chính là người ấy, cơ mà sinh diệt, luân hồi theo trái nghiệp.

Có lẽ vì thế mà Trịnh đã viết: “không bao gồm cái bị tiêu diệt đầu tiên” cùng “không gồm cái chết sau cùng”.

Lần như thế nào hát tới đoạn này, tôi cũng trong tim trạng bâng khuâng, luyến tiếc, nhưng nhức một nỗi niềm. Tôi xót xa thương nhớ về những người thân của tôi hiện nay đã đi xa, về nỗi chia ly mãi mãi và chần chừ có lúc nào được gặp mặt lại. Tôi nhớ đọc nơi đâu đó rằng, đời tín đồ là vòng tròn nối tiếp nhau, lần khần đâu là bắt đầu và đâu là kết thúc. Nó như nhau hình hình ảnh của một nhỏ kiến, cứ bò quanh miệng chén, mãi không kiếm ra cửa sinh khỏi cái miệng chén đó. Có lẽ rằng liên tưởng mang đến hình ảnh này buộc phải nhạc sĩ họ Trịnh bắt đầu viết:

Mệt quá thân ta nàyTìm đến dòng ghế nghỉ ngơi ngơiMệt thừa thân ta nàyNằm xuống với đất muôn đời.

*
(Ảnh: Pixabay.com)

Và trong bao nhiêu năm loanh xung quanh trong đời mỏi mệt, liệu rằng tới lúc “nằm xuống với đất muôn đời”, họ có thực sự biết được từ đâu mình tới và rồi mình sẽ đi đâu? hay biết đâu, chúng ta vẫn đần độn ngơ cho rằng chỉ bao gồm một lần chết, thứ nhất cũng là sau cùng. Chỉ cố thôi.

Đôi lần, tôi đã do dự về cái chết đầu tiên và tử vong sau cùng. Tôi trường đoản cú hỏi, liệu có hay là không có các chiếc chết đầu tiên và chết choc sau cùng? Ai nói theo một cách khác sâu rộng cho chúng ta về các cái chết này nhỉ?

Sở dĩ có vướng mắc đó là do tôi được đọc một trong những bài nói rằng nhà Phật gồm giảng về triệu chứng “hình thần toàn diệt”. Hình thần toàn diệt là lúc sinh mạng đó toàn làm gần như điều ác, khiến cho thân vai trung phong của họ dơ nhớp, nghiệp lực đen ngòm; bọn họ tiến tới tâm lý xấu quá, xấu cho tới mức các thần bên trên cao không thể gật đầu họ nữa, bắt buộc an bài cho bọn họ thêm một cơ hội để luân hồi, để trả nghiệp nữa. Và, lúc ấy, sinh mạng đó không xứng đáng được giữ lại nữa, nó bị bỏ hoại; hình thần của cá thể xấu ấy bị toàn diệt, có nghĩa là bị mất hết; cả thân thể người, cả nguyên thần của bé người, đều đã bị hủy hoại hết đi rồi… Như vậy, thì phải gồm “cái chết sau cùng” chứ?

Mới đây, gọi cuốn gửi Pháp Luân của đại sư Lý Hồng Chí, tôi sẽ ngộ ra nhiều điều, nhất là về cái chết cuối cùng và phương giải pháp cần tiến hành để tránh triệu chứng bị “hình thần toàn diệt”.

Xem thêm: Cách Làm Gà Ác Tiềm Thuốc Bắc Thơm Ngon, Bổ Dưỡng, Gà Ác Tiềm Thuốc Bắc

Phật giáo giảng rằng, luân hồi bao gồm 6 nẻo: Trời, Atula, người, súc sinh, xẻ quỷ và địa ngục. Phụ thuộc vào nghiệp cơ mà kiếp sau ta sẽ rơi vào cảnh nẻo nào, rất có thể thành tín đồ Trời, cũng có thể thành quỷ, mà, thành gì lại bởi vì ta quyết định. Nói bởi vì ta quyết vì nghiệp lực là vì ta tự chế tạo ra lấy. Và nếu muốn thoát khỏi các kiếp luân hồi, thì ta phải tu luyện. Không tu luyện thì rớt xuống làm quỷ, tu luyện thì thành Thần, thì ra khỏi tam giới, ra khỏi vòng tử sinh. Mà, trong việc tạo nghiệp thì nghiệp bốn tưởng, ý niệm, có nghĩa là cái chỉ ta nghĩ, ta biết lại là nặng nề nhất, bởi vì nó tạo yêu cầu ý thức, trung khu tính.

*
(Ảnh: Pixabay.com)

Phật gia cũng giảng, tu luyện, chưa phải để đạt thần thông, nhưng là tu luyện để tôn vinh tâm tính, tu sửa trọng tâm tính của mình; nếu xác minh đạt thần thông thì không bao giờ thành bởi vì vướng mắc trung tâm truy cầu, chấp trước. Lúc thân vai trung phong toàn thiện, trong sáng, tự khắc thần thông hiển hiện bởi thân trọng tâm ta trong sạch đến từng vi lạp bé dại nhất.

Có tín đồ nói ta có thể dựa vào gia trì của các bậc Giác giả để đạt thành. Có nghĩa là ta hoàn toàn có thể dựa vào sự gia trì của các vị Phật nhằm tu sửa tâm tính, vừa tu vừa luyện, nhưng lại luyện đó chỉ là gia trì bửa trợ, đặc biệt quan trọng là ta yêu cầu tu thì gia trì kia mới có tác dụng, vì chưng nếu ta không thích thì không có ai giúp ta được. Vẫn phải xác minh tự thân là cốt yếu. Ta là người thế nào, tốt hay xấu, ta là người biết rõ nhất.

Vậy nên, nhạc sĩ bọn họ Trịnh nói rằng cần “tự mình biết riêng rẽ mình, cùng ta biết riêng biệt ta”.

Tâm thái của ta đối với sự việc cuộc sống rất quan liêu trọng, tuyệt nhất là đối với những việc không phải như ý. Cuộc sống thường ngày vốn không phải gặp gỡ tốt thì vui, chạm chán dở thì buồn. Hơn nữa, bạn xưa cũng nói giỏi xấu xuất trường đoản cú một niệm. Ý niệm khác biệt dẫn mang đến các hành vi khác nhau. Hành động khác nhau thì dẫn mang lại hậu quả khác nhau.

Cõi tạm được xem như là bể khổ trầm luân, cuộc đời con người là chìm nổi cha đào. Từ dịp sinh ra cho tới khi tách đi, con tín đồ mệt trườn vật lộn với biết bao nỗi sợ hãi toan, trọng trách nghiệp nợ trước cuộc thương hải tang điền ly biến. Nếu muốn giải thoát, mong muốn vượt lên ngoài tầng của fan thường, thì phải tuân theo lời Phật dạy, phải tu, bắt buộc luyện. Chỉ tất cả tu luyện mới hoàn toàn có thể tống khứ hết thảy các chủng tâm không tốt, new trả không còn nghiệp, mới có thể phản bổn quy chân, để trở về nơi mà con bạn được sinh ra. Mục đích cuộc sống đời thường của bé người đó là để trở lại chứ chưa hẳn là mãi lẩn quẩn trong vòng luân hồi tốt bị hình thần toàn diệt.

Tháng tư về, giữa bạt ngàn sắc hoa Loa kèn trắng tinh khôi, thiên nhiên lại nhớ đến lời ca trong bài “Một cõi đi về” của mình Trịnh:

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra điĐi đâu loanh quanh mang đến đời mỏi mệt…..

(Ảnh: Pinterest.com)

Nghe như đâu đây tất cả ai kể nhở bài toán phải từ bỏ mình nhanh lẹ thoát khỏi cảnh loanh quanh, mệt mỏi mỏi của không ít kiếp luân hồi….